TuTap.vn • Kinh Bản Tu Trì

Kinh Sách Tu Tập

Ngày 19/09/2026 (Âm lịch: Ngày 9 tháng 8 năm 2026)

🪷 NGHI THỨC TRƯỚC KHI ĐỌC KINH, CHÚ

NGHI THỨC TRÌ TỤNG KINH Kinh Sách Tu Tập

(Dành cho hành giả tu tại gia)

I. Tiền Nghi: Khiết Tịnh & Trang Nghiêm

Trước khi bước vào đàn lễ, hành giả cần giữ cho "thân - khẩu - ý" được thanh tịnh:

  • Thân khiết tịnh: Tắm gội sạch sẽ, y phục chỉnh tề (nên mặc áo tràng lam hoặc cư sĩ).

  • Biến thông: Nếu Phật sự đa đoan, công việc bận rộn, hành giả tối thiểu phải súc miệng, rửa mặt, đôi tay sạch sẽ. Quan trọng nhất là gạt bỏ tạp niệm, giữ tâm ý nhẹ nhàng trước khi an tọa.

  • Đàn tràng: Chọn nơi yên tĩnh, lau dọn bàn kinh sạch sẽ. Nếu có bàn thờ Phật, hãy thắp đèn nến sáng sủa.

II. Pháp Sự Bắt Đầu

Bước 1: Thượng Hương (Dâng Hương)

Hành giả quỳ thẳng, dâng hương ngang trán, tâm quán tưởng khói hương xông thấu mười phương cõi Phật.

Khấn nguyện: "Nguyện đem lòng thành kính, gửi theo đám mây hương. Phảng phất khắp mười phương, cúng dường ngôi Tam Bảo. Thề trọn đời giữ đạo, theo tự tính làm lành. Cùng pháp giới chúng sinh, đồng vãng sinh Cực Lạc."

(Cắm hương vào lư, đảnh lễ Tam Bảo 3 lễ)

Bước 2: Phục Nguyện & Phát Nguyện

Hành giả chắp tay trang nghiêm, đọc lời tác bạch (có thể đọc thầm hoặc đọc thành tiếng nhỏ):

Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật (3 lần)

Hôm nay là ngày: ngày.....tháng..... năm 2026 Dương Lịch hoặc ngày...tháng... năm 2026 Âm Lịch

Đệ tử con tên là: ………… (Pháp danh: …………)

Ngụ tại: ………………………………………………

Giờ này, con xin phát tâm chí thành trì tụng kinh Kinh Sách Tu Tập

Ngưỡng thỉnh:

  • Mười phương Chư Phật, chư Đại Bồ Tát, chư Hiền Thánh Tăng.

  • Chư vị Thiên Long Bát Bộ, Hộ Pháp Thiện Thần. Xin quang giáng đàn tràng, chứng minh công đức, gia hộ cho đệ tử thân tâm định tĩnh, trí tuệ sáng suốt để việc trì tụng được viên mãn.

Cẩn cáo cung thỉnh:

  • Nội ngoại Gia tiên, Cửu Huyền Thất Tổ dòng họ ………

  • Chư vị Thần linh bản xứ, tiền chủ hậu chủ nơi đất này.

  • Chư vị Oan gia trái chủ, hữu danh vô vị, hữu vị vô danh trong nhiều đời nhiều kiếp.

Nguyện xin cùng vân tập về đây, nương nhờ uy lực của Phật Pháp, lắng nghe kinh văn, khai tâm mở trí, lìa khổ u minh, đồng hướng về nẻo giác, vãng sinh cõi lành.

Đảnh lễ (Trì tụng danh hiệu):

  • Nam Mô Cầu Sám Hối Bồ Tát Ma Ha Tát (3 lần - Mỗi lần 1 lạy để tiêu trừ nghiệp chướng trước khi đọc kinh)

  • Nam Mô A Di Đà Phật (3 lần - Để tương ưng với bản nguyện)

  • Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát (3 lần - Để nhờ ngài tiếp dẫn các hương linh)

III. Chính Nghi: Trì Tụng Kinh Văn Kinh Sách Tu Tập

  • Tâm thế: Đọc rõ ràng, rành mạch, không cần quá nhanh. Tâm đặt vào lời kinh (Tâm lưu xuất, nhĩ lắng nghe).

  • Linh hoạt:

    • Nếu có thời gian: Tụng trọn bộ (Toàn kinh).

    • Nếu bận rộn: Có thể chia theo Phẩm để tụng.

    • Khi có việc đột xuất: Đọc đến hết một Phẩm, xá ba xá, đánh dấu trang kinh.

Lời tác bạch khi tạm dừng: "Nay đệ tử có duyên sự (hoặc sức khỏe), xin tạm dừng việc trì tụng Kinh Sách Tu Tập tại đây. Nguyện đem lòng thành kính này giữ trọn, mai sau tiếp tục hành trì cho đến khi viên mãn."

📖 Kinh Sách Tu Tập — CHÍNH VĂN TOÀN BỘ

Song ngữ Hán - Việt

THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN

(Đọc tụng)

 

“Tích thiện chi gia tất hữu dư khánh Tất bất thiện chi gia tất hữu dư ương”

Nhà làm thiện tất dư niềm vui Nhà làm ác tất dư tai ương

 

LỜI GIỚI THIỆU

THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN

Cảm Ứng Thiên là một kinh sách khuyến thiện rất cổ xưa trong vô số các kinh sách khuyến thiện của Trung Quốc. Nguyên tựa kinh này là Thái Thượng Cảm Ứng Thiên. Tựa kinh tiết lộ tác giả là Đức Thái Thượng Lão Quân tức Thái Thượng Đạo Tổ. Tuy nhiên cho đến nay, chưa ai biết về tác giả của Cảm Ứng Thiên.

Quyển Thái Thượng Cảm Ứng Thiên Linh Dị Ký (Ghi chép về những linh nghiệm kỳ lạ do trì tụng Cảm Ứng Thiên) của ngài Vô Tích Vạn Quân Thúc Hào ghi rằng:“Tự Tấn dĩ lai, y thử tu thân thành chân giả đa nhân, phú quý giả dĩ bất kế kỳ số hĩ, phổ thiên hạ nhai cù lý hạng, vô bất truyền bố”. Tạm dịch: [Kinh này xuất hiện từ đời Tấn đến nay, người noi theo đó tu thân thành tiên (chân nhân) thì rất nhiều, người trở nên phú quý thì vô số kể; kinh này phổ biến khắp nơi]. Câu văn ngắn gọn này cho biết:

  1. Kinh xuất hiện từ đời Tấn (265-420);
  2. Kinh này rất linh nghiệm giúp người trì tụng trở nên phú quý hoặc tu luyện thành chân nhân;
  3. Và vì sự linh nghiệm ấy kinh được phổ biến khắp nơi.

Cảm Ứng Thiên hấp thụ tư tưởng và luân lý Nho gia. Các điều thiện trong kinh liệt kê thành 26 loại, các điều ác 170 loại. Cảm Ứng Thiên rất có ảnh hưởng đến hậu thế và được đưa vào Đạo Tạng (Nguồn: niemphat.vn).

Bố cục Cảm Ứng Thiên (Cảm Ứng Thiên) như sau: Mở đầu là phần khai kinh do Đức Thái Cực Chân Nhân giảng. Sau đó là phần kinh tụng chia làm 10 điều:

Điều 1 - Minh Nghĩa. Thuyết minh tổng quát về họa phúc, thiện ác và nhân quả báo ứng. Đây là tông chỉ của Cảm Ứng Thiên, bao gồm 16 chữ « Họa phúc vô môn duy nhân tự triệu, thiện ác chi báo như ảnh tùy hình». Chín điều còn lại là khai triển điều một.

Điều 2 - Giám Sát. Thuyết minh sự giám sát nghiêm ngặt của thần minh đối với từng hành vi, ngôn ngữ, và tâm ý mỗi người. Từ đó nhấn mạnh rằng con người cần tránh xa tội lỗi.

Điều 3 - Tích Thiện. Thuyết minh rằng con người cần tích lũy điều thiện. Điều thiện cần xem xét và thi hành bao quát 3 mặt thân, khẩu, ý.

Điều 4 - Thiện Báo. Thuyết minh sự báo ứng tốt đẹp xuất phát từ sự tích thiện.

Điều 5 6 - Chư Ác. Liệt kê những điều ác mà con người thường gây ra. Đây là cái nhân xấu, dẫn đến cái quả xấu (ác báo) được giải thích ở điều 7.

Điều 7 - Ác Báo. Giải thích những quả báo xấu do những điều ác mà con người gây ra [nói ở điều 5 6].

Điều 8 - Chỉ Vi. Chỉ ra cho thấy sự tế vi, nhấn mạnh sự linh ứng cấp thời: Ngay khi con người khởi tâm (thiện hoặc ác) thì cát thần hoặc hung thần đã chực sẵn để ra tay.

Điều 9 - Hối Quá. Nhấn mạnh sự ăn năn sám hối tội lỗi đã qua và phòng ngừa cho khỏi làm ác về sau. Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành (không làm mọi điều ác, phải phụng hành mọi điều thiện). Được vậy thì lâu ngày sẽ trở nên tốt đẹp (cát khánh), đó là phép chuyển đổi họa thành phúc.

Điều 10 - Luật Định. Những luật định ra về việc hành thiện và hành ác. Đức Thái Thượng dạy

 

 

 

 

KHAI KINH 

Đức Thái Thượng dạy rằng: Thiên cảm ứng này,

Ngày tụng một biến, diệt tội tiêu khiên.

Trì tụng một tháng, phúc lộc tràn đầy.

Hành trì một năm, thọ mạng dài lâu.

Tin làm bảy năm, thất tổ siêu thăng.

Hành trì không mỏi, dễ thành Thánh đạo.

 

CHƯƠNG 1: MINH NGHĨA

Đức Thái Thượng đã dạy: Họa phúc vốn không cửa,

Lòng người chiêu cảm thôi, Quả báo thiện hay ác,

Như bóng theo sát hình, Hình ngay thì bóng thẳng.

 

CHƯƠNG 2: GIÁM SÁT

Trời đất có vị thần, giám sát về tội lỗi,

Tùy tội nặng hay nhẹ, định thọ mạng ngắn dài,

Thọ mạng bị tổn giảm, ắt gặp cảnh nghèo cùng,

Chiêu cảm nhiều hoạn nạn, sống không thể ung dung,

Người người đều oán gét, khó tránh khỏi hình tai,

Điều lành liền xa lánh,

Sao xấu họa hoạn đến, mạng hết chết cận kề.

Lại có thần Tam Thai, giám sát về tuổi thọ,

Cùng Bắc Đẩu Thần quân, chiếu xét tội lỗi người,

Ngự trên đầu thế nhân, ghi chép hết thảy tội,

Mạng theo đó mà giảm,

Một kỷ mười hai năm, một toán cả trăm ngày.

Tam thi thần trong thân, ngày Canh Thân báo cáo,

Tâu Ngọc Hoàng Thượng Đế, tội lỗi của người đời,

Đến cuối mỗi tháng qua, Táo Quân Ngài cũng vậy,

Tấu trình tại Thiên tào, bẩm báo việc trần gian,

Phàm những ai có tội, nặng trừ mười hai năm,

Nhẹ giảm một trăm ngày, gieo nhân nào quả nấy.

Hết thảy các tội lỗi, lớn nhỏ hàng mấy trăm,

Vì thế muốn sống lâu, phải tránh xa tội lỗi.

 

CHƯƠNG 3: TÍCH THIỆN

Phàm sự việc ở đời, hợp với lẽ thì tiến,

Trái đạo phải tránh xa, đường tà không thể bước,

Dù phòng kín không người, tà niệm quyết chẳng khởi.

Phải tích công bồi đức, thương yêu cả muôn loài,

Trung thành với tổ quốc, hiếu thảo với mẹ cha,

Anh thương và em kính, thảy bắt đầu nơi ta,

Mình phải làm được trước, mới mong cảm hóa người.

Cô nhi và quả phụ, nên cứu giúp yêu thương,

Trên kính bậc lão thành, dưới bảo ban trẻ nhỏ,

Thấy côn trùng cây cỏ, không tổn hại vô tình.

Thương hại kẻ làm ác, mừng thấy người làm lành.

Cứu người khi cấp bách, giúp người lúc khó khăn,

Nhìn thấy người thành công, vui như mình làm được,

Khi thấy người thất bại, mình cũng buồn khác chi.

Không nên bàn khuyết điểm, chỗ kém cỏi của người

Khoe khoang tài năng mình, đó là việc nên tránh.

Ngăn chặn người làm ác, tuyên dương việc thiện lành,

Phần hơn dành cho người, ít riêng mình giữ lấy,

Chịu nhục vẫn không oán, được người trọng thì lo,

Thi ân không cầu báo, cho người chớ hối tiếc.

 

CHƯƠNG 4: THIỆN BÁO

Người tích đức hành thiện, mọi người đều kính nể,

Trời phù hộ cho họ, phúc lộc theo bên họ, không cầu mà tự đến.

Tà thần và ác quỷ, tất sẽ tự tránh xa,

Thần linh luôn bảo hộ, vạn sự ắt vẹn toàn,

Cho đến thành Thần Tiên, đều có thể làm được,

Nếu muốn làm Thiên Tiên, nghìn ba trăm điều thiện.

Nếu muốn làm địa Tiên, cần ba trăm việc lành.

 

CHƯƠNG 5

CHƯ ÁC (PHẦN THƯỢNG)

Ác là việc phi nghĩa

Trái đạo, trái lương tâm

Dùng thủ đoạn độc ác

Cho đó là tài năng.

Nhẫn tâm và tàn bạo

Mưu toan hại người hiền.

Thầm khinh khi cha mẹ

Bất kính với thầy cô

Bất trung với chức phận

Gạt gẫm người ngây ngô

Chê bai bạn đồng học.

Xảo trá và hư ngụy

Công kích cả họ hàng

Cang cường, vô nhân đạo

Hiểm ác đến bạo tàn.

Bất chấp lẽ đúng sai

Hành xử không thích đáng.

Ngược đãi và cướp công

Của những kẻ dưới quyền

Nịnh hót người bề trên

Đón ý để trục lợi.

Thọ ân không biết cảm

Gặp oán mãi ôm lòng.

Không vì nước vì dân

Mà sinh tâm khinh miệt

Dựng chuyện làm nhiễu loạn

Nền chính trị nước nhà.

Khen thưởng kẻ phi nghĩa

Trừng phạt người vô can

Giết người hòng đoạt của

Sát hại kẻ đầu hàng

Mưu hại người mất chức

Chiếm đoạt địa vị người.

Hãm hại người chính trực

Bài xích người hiền lương

Lăng nhục kẻ cô nhi

Bức hại người góa bụa

Bất chấp các luật lệ

Nhận hối lộ của người

Điều thẳng cho là cong

Cong thì cho là thẳng

Lỗi nhẹ thì xét nặng

Khiến người chịu hàm oan.

Thấy kẻ sắp thụ hình

Không xót còn sân nộ

Biết lỗi vẫn không sửa

Thấy điều thiện chẳng làm

Mình đã mắc tội rồi

Còn liên lụy người khác.

Tài năng và pháp hay

Đem lợi ích cho đời

Nếu mình đã học rồi

Nên mau đi truyền bá

Cản trở người truyền bá

Tâm lượng ấy hẹp hòi.

Phỉ báng bậc Thánh Hiền

Hãm hại người đạo đức.

Dùng tên nhọn săn đuổi

Chim, thú thảy kinh hoàng.

Phá nát cả tổ hang

Côn trùng trong gò đất.

Rung cây chim hoảng sợ

Không còn chỗ tựa nương.

Nhẫn tâm lấp ổ hang

Tổ chim bị lật úp

Phá thai và hại trứng

Còn tội ác nào hơn.

Mong nhìn thấy khuyết điểm

Và thất bại của người

Nhìn thấy việc sắp thành

Tìm mọi cách hủy hoại.

Hại người khác lâm nguy

Để cho mình an ổn

Khiến người khác hao tốn

Hòng trục lợi cho mình.

Mua bán trao đổi hàng

Đem xấu tráo cái tốt.

Vì ân oán riêng tư

Phế bỏ điều công đạo.

Tài năng của người khác

Trộm lấy làm của mình

Còn thiện hạnh của người

Tìm mọi cách dìm lấp.

Thấy người có điều xấu

Phô bày và rêu rao

Việc riêng tư của người

Bới móc rồi truyền rao.

Tài vật của người khác

Làm phung phí tiêu hao.

Phá hoại tình cốt nhục

Làm người thân chia ly

Tương tàn hay bất hòa

Đó là điều cực ác.

Đồ vật người yêu quý

Nghĩ mọi cách đoạt xâm

Chiếm làm của riêng mình

Nào khác gì cường đạo.

Thấy kẻ làm bất chính

Còn giúp sức một tay.

Gặp được thời vận may

Mặc tình làm mưa gió

Hủy nhục người để mong

Phần thắng cho riêng mình.

Người nông phu cực khổ

Cây lúa mới trổ bông

Không biết tiếc công trồng

Còn sinh tâm phá hoại.

Hôn nhân, duyên đã định

Vì tham sắc, tư thù

Chiếm đoạt hoặc chia ly

Trời không dung việc ấy.

Kẻ tiểu nhân mới phất

Vội nghênh mặt với người

Việc làm thiếu lễ này

Là điềm làm tổn phước.

Kẻ mắc lỗi phạm tội

May mắn được thoát thân

Không một chút ăn năn

Vẫn chứng nào tật nấy.

Ân đức người bố thí

Mạo nhận làm của mình

Mình làm chuyện bất lương

Thì gán cho người khác.

Năng lực vốn không có

Dùng tiền bạc để mua

Vô sỉ cầu hư danh

Còn mong người tán thưởng.

Lòng người vốn nham hiểm

Mặt tỏ vẻ thiện lương

Nụ cười nở trên môi

Dao sắc giấu trong lòng.

Đối với người tài năng

Mình chủ tâm mai một

Cái dở của bản thân

Trăm phương nghìn cách giấu.

Lợi dụng thế lực lớn

Ức hiếp đày đọa người

Dung túng kẻ ác nhân

Tổn hại người vô tội.

Áo quần dùng che thân

Công người may vất vả

Mặc rách thì nên vá

Chớ lãng phí xa hoa.

Loài vật có sinh mạng

Cũng trân quý như mình

Trời có đức hiếu sinh

Ta mặc tình nung nấu.

Thời xưa đấng thiên tử

Còn tự mình canh nông

Nay ngũ cốc gieo trồng

Ta nỡ nào lãng phí.

Những công trình kiến trúc

Đừng lao dịch nhân dân

Xây cung điện nguy nga

Riêng mình vui hưởng lấy.

Giàu nghèo vốn sẵn mệnh

Của phi nghĩa giàu đâu

Tham tài mưu hại người

Di họa đến đời sau.

Thủy tai cùng hỏa tai

Người dân ai cũng sợ

Hiểu được điều này rồi

Không phóng hỏa đốt nhà.

Đê điều xin chớ phá.

Sự nghiệp người gây dựng

Vốn đã sẵn quy mô

Gây rối loạn nhiễu nhương

Mong công người sụp đổ.

Phá hỏng các công cụ

Khiến người không thể dùng

Tâm địa nhỏ nhen ấy

Trời đất ắt khó dung.

Nhìn thấy người vinh hiển

Mong cho bị lưu đày

Nhìn thấy người giàu sang 

Cầu mong cho tàn mạt

Nào đâu hay phước báo

Do tu tích khi xưa

Không làm thiện đời này

Đời sau làm sao hưởng?

Nhìn thấy người nhan sắc

Tâm ắt khởi lòng tà

Cổ nhân đã dạy ta

Vạn ác dâm số một

Thế nên phải cẩn trọng.

Ngay ở chỗ không người

Khởi một niệm tà thôi

Quỷ thần đều biết rõ.

Phòng sắc như phòng cọp

Ấy đáng bậc trượng phu.

Lúc mình gặp khó khăn

Mượn tài vật của người

Đến lúc khấm khá rồi

Khởi tâm tham không trả.

Bởi không tin nhân quả

Mong người chóng chết đi

Nào biết có luân hồi

Làm trâu bò trả nợ.

Bậc chí nhân quân tử

Tâm ít muốn không cầu

Vui với thú thanh tao

Không oán nên thường lạc.

Kẻ tiểu nhân bạc ác

Tâm đa dục đa cầu

Nếu không thỏa tham cầu

Trở mặt sinh lòng oán.

Thế gian ai hoàn mỹ

Không mắc lỗi phạm sai

Thấy chỗ người kém khuyết

Chớ chỉ trích vội vàng

Trước hãy nên phản tỉnh

Mình từng phạm lỗi chưa

Dùng lòng tha thứ mình

Mà khoan dung người khác.

Xem thấy người lùn xấu

Tướng mạo chẳng vẹn toàn

Khiếm khuyết hết ngũ quan

Phải sinh tâm thương xót.

Bằng chế giễu nhạo báng

Cười cũng chẳng được lâu

Đời này và đời sau

Gieo nhân gì quả đó.

Thấy người có tài năng

Không sinh tâm hoan hỷ

Ngược lại còn đố kỵ

Mưu kế đè ép người

Tài năng ấy chôn vùi

Không được ra thi thố.

 

CHƯƠNG 6

CHƯ ÁC (PHẦN HẠ)

Dùng bùa ngải tà thuật

Yểm chú hãm hại người

Tội nghiệt ấy tày trời

Đời sau đọa địa ngục.

Thực vật như động vật

Đều cũng có tánh linh

Ta phải biết yêu thương

Không mặc tình dẫm đạp.

Trăm năm cây cổ thụ

Hấp tinh hoa đất trời

Phun thuốc diệt cây rồi

Tâm từ bị tổn mất.

Với lời thầy răn dạy

Không cung kính tiếp thu

Mà giận quá hóa thù

Đấy là phường bất tiếu.

Bất hiếu với cha mẹ

Xung đột với người trên

Ngỗ nghịch chẳng nể tình

Người trời đều trừng phạt.

Tâm ỷ mạnh hiếp yếu

Cưỡng đoạt tài vật người.

Bất chấp lý và tình

Chính là phường cướp bóc.

Kẻ tham danh hám lợi

Chỉ muốn đoạt của người

Để có được giàu sang

Cướp người hòng đoạt của.

Dùng thủ đoạn xảo trá

Mong thăng tiến chức quan

Khi được tước vọng rồi

Thưởng phạt không công chính.

Phóng dật và hưởng lạc

Quá độ sẽ sinh bi

Lộc tận thì nhân vong

Phước chớ nên hưởng hết.

Đối người hầu, cấp dưới

Chớ ngược đãi bạo hành

Lời ân cần khuyên dạy

Họ không dễ phản mình.

Người gặp lúc sợ lo

Ta an ủi vỗ về

Chớ thừa cơ khủng bố

Nhân đức thảy còn đâu!

Gặp việc không như ý

Chớ oán trời trách người

Phước phận mỏng nơi mình

Do nhân xưa đã tạo.

Tiết trời xấu hoặc tốt

Mưa thuận hay gió hòa

Ắt do ở tâm ta

Chớ oán mưa giận gió.

Gây tạo chuyện thị phi

Để hai bên thưa kiện

Mình đứng giữa trục lợi

Trời cao ắt khó dung.

Mưu mô lập băng đảng

Mong nước loạn tranh quyền

Đâu hay xã tắc biến

Nhà mình cũng chẳng yên.

Nghe lời của thê thiếp

Như mật ngọt rót tai

Lời cha mẹ dạy ta

Lại mặc tình làm trái

Phận làm con lỗi đạo

Sao tránh khỏi tai ương!

Bạn hữu thuở hàn vi

Giữ vẹn tình sau trước

Nghĩa tào khang chung thủy

Có trăng chớ quên đèn.

Quân tử và tiểu nhân

Hình dung tuy chẳng khác

Khác ở chỗ dụng tâm

Quang minh hay ám muội.

Người quân tử chính trực

Lời nói để lợi người

Miệng Phật mang tâm xà

Là tiểu nhân gian ác.

Thân làm quan phụ mẫu

Bóc lột nhũng nhiễu dân

Dối gạt đến quân vương

Lưới trời e khó thoát.

Miệng người dễ phạm lỗi

Ác khẩu bịa đặt lời

Lưỡi ác nghiệt hại người

Không xương như dao sắc.

Hủy báng và hại người

Lại cho mình chính trực.

Mạo phạm cả thần linh

Tự nhận mình ngay thẳng.

Bỏ thuận đi theo nghịch

Trái đạo lý luân thường

Cốt nhục chẳng hề thương

Với người thì hậu hỹ.

Tâm tính chuyện trái, sai

Thân làm chuyện tồi tệ

Còn cầu trời và thần

Chứng giám cho việc đó.

Đã ôm lòng bất chính

Đất trời nào chứng cho.

Bố thí cho người rồi

Lòng lại sinh hối hận.

Mượn tài vật không trả

Đời sau đội sừng đền.

Người không biết an phận

Hướng ngoại vọng tâm cầu

Đâu hay vạn pháp kia

Thảy đều do tâm tạo.

Kẻ dâm dục quá độ

Tinh khí thảy đều suy

Sinh con ra ngu đần

Còn tổn thương âm đức.

Lòng dạ vốn nham hiểm

Ngoài mặt giả hiền từ

Khác nào loài hổ lang

Độc thua gì rắn rết.

Thức ăn không tinh sạch

Gây mầm bệnh cho người

Nếu tặng hoặc bán đi

Hại người mình tổn đức.

Dùng bàng môn tà đạo

Yêu thuật mê hoặc người

Luật trời ắt khó dung

Chết đọa ba đường khổ.

Kẻ buôn gian bán thiếu

Làm hàng giả gạt người

Tạm chiếm tiện nghi thôi

Âm Ty định sẵn tội.

Ép bức người lương thiện

Làm kỹ nữ thanh lâu

Dùng kế hiểm mưu sâu

Lừa người dân khờ khạo.

Tội ấy trái thiên đạo

Chết nào thoát ba đường.

Dục vốn là hố sâu

Kẻ tham không biết chán

Tội lớn bởi nhiều dục

Họa lớn do đa cầu.

Chứng minh mình vô tội

Cầu phần thắng cho mình

Đối trước đấng thần minh

Thề láo mình ngay thẳng.

Đức Phật chế năm giới

Rượu là giới sau cùng

Người ham mê rượu thịt

Khó tránh sát, đạo, dâm.

Huynh đệ như tay chân

Gà cùng chung một mẹ

Môi hở thì răng lạnh

Sao nỡ giận, tranh nhau!

Trai bất trung bất nghĩa

Gái chẳng kính thuận chồng

Gia đình không hòa khí

Gia đạo chẳng thể hưng!

Quẻ Khiêm trong Kinh Dịch

Sáu hào đều cát tường

Người kiêu căng, đố kỵ

Không phải bậc hiền lương.

Làm chồng thiếu đức hạnh

Phụ bạc nghĩa vợ chồng

Làm vợ lại vô nghì

Cha mẹ chồng chẳng kính.

Khâm liệm không như lễ

Cúng tế chẳng chí thành

Tổ tiên dù đã khuất

Anh linh vẫn thường quanh.

Lệnh của mẹ cha ban

Cùng lời thầy cô dạy

Là muốn ta nên người

Tránh không làm nghịch ý.

Đời người vốn ngắn tạm

Nên biết việc cần làm

Sống làm điều vô ích

Uổng một kiếp nhân gian.

Đã ôm lòng dối gạt

Đâu cần đợi thân làm

Vừa khởi tâm động niệm

Tội đã ghi rõ ràng.

Thường tự mình thề thốt

Nguyền mình và rủa người

Dù thọ mạng chưa hết.

Ác báo sắp đến rồi.

Nếu có lòng thiên lệch

Yêu ghét chẳng công bằng

Dễ tạo sai lầm lớn

Bất hòa với người thân. 

Không bước qua giếng, bếp.

Giếng vốn có vị Thần

Bếp có ngài Táo Quân

Xin chớ có mạn khinh.

Với thức ăn cũng vậy

Không thể dẫm đạp lên

Thân hình người cũng thế

Chân không đặt lên trên.

Hổ lang tuy hung dữ

Chẳng ăn thịt con mình

Phá thai và giết trẻ

Cốt nhục chớ đoạn tình.

Gian trá và tà dâm

Là hành vi ám muội

Dù làm trong phòng tối

Mắt Thần vẫn sáng soi.

Cuối tháng và Ngũ Lạp

Thiên Thần kiểm lỗi lầm

Dương gian nên tránh việc

Ca múa động nhân tâm.

Than khóc và phẫn nộ

Vốn là việc không nên

Tránh đầu tháng đầu năm

Hoặc bình minh buổi sớm.

Hướng Bắc có sao Đẩu

Nơi ngự của thần linh

Chớ hướng về phương này

Khạc nhổ, đại tiểu tiện.

Bếp nhà có TáoThần

Giám sát tội lỗi người

Không khóc, vịnh, xướng ca

Đốt hương trên bếp lửa

Củi bẩn không tinh khiết

Không được dùng nấu ăn.

Thần Dạ Du ban đêm

Đi tuần tra khảo sát

Ăn mặc phải kín đáo

Ngủ không để lõa lồ.

Vào những ngày Bát Tiết

Trai giới, chuyên làm lành

Tránh không được hành hình

Và tạo thêm nghiệp sát.

Trong vũ trụ bao la

Đều có thần cai quản

Tỏ lòng thành cung kính

Tránh làm các việc sau:

Khạc nhổ hướng sao băng

Tay chỉ trỏ cầu vồng

Chỉ nhật, nguyệt, tinh tú

Chăm chú nhìn mặt trăng.

Xuân về vạn vật sinh

Kiêng tránh việc đốt rừng

Săn bắn là tội ác

Hại muôn loài sinh linh.

Tâm có điều phẫn nộ

Phát tiết thóa mạ người

Hướng phương Bắc trút giận

Thần Bắc Đẩu trên trời.

Chớ vô duyên vô cớ

Giết hại rắn và rùa

Sinh mạng phải trân quý

Cẩn trọng chớ sát thương.

CHƯƠNG 7: ÁC BÁO

Những việc ác kể trên

Tùy tội nặng hay nhẹ

Tư Mệnh Thần định đoạt

Phán thọ mạng ngắn dài.

Cái chết đã gần kề

Tội kia chưa trả hết

Thì sẽ di hại đến

Con cháu ở đời sau.

Dùng thế lực áp bức

Đoạt tài sản của người

Thì thân gia quyến thuộc

Cũng chịu chung ác báo

Cho đến chết mới thôi.

Nếu thọ mạng chưa hết

Sẽ gặp lũ, hỏa tai

Trộm cướp và bệnh tật

Tai tiếng và kiện thưa.

Xưa hại người nửa cân

Giờ phải đền tám lạng.

Giết oan mạng người khác

Sẽ cảm họa binh đao

Nhân-quả vốn tơ hào

Không mảy may sai chạy.

Đoạt tiền tài phi nghĩa

Như ăn thịt độc vào

Uống rượu độc giải khát

Ác nghiệp tránh khỏi sao!

No nê đâu chẳng thấy

Thần chết đến sẵn rồi.

 

CHƯƠNG 8: CHỈ RA Ý NGHĨA TINH THÂM VI DIỆU

Tâm vừa khởi niệm thiện, dù việc vẫn chưa làm,

Thần kiết tường đã thấy, bảo hộ ở kề bên.

Vừa chớm khởi niệm ác, dù việc ác chưa thành

Hung thần đã theo bên, họa hại sẽ liền đến.

 

CHƯƠNG 9: SÁM HỐI TỘI LỖI

Từng làm việc sai trái, Sau biết tự ăn năn,

Không còn gieo nhân ác, thiện hạnh ngày mỗi tăng,

Lâu dần việc thiện nhỏ, sẽ chứa đầy chum to,

Việc cát tường như ý, ắt sễ đến không lo,

Họa chuyển dần thành phúc, từ sám hối mà ra.

 

CHƯƠNG 10: GIỚI ĐỊNH

Hiền nam tử nữ nhân, mỗi ngày miệng, mắt, thân,

Đều là thiện không khác, ba năm như một ngày,

Trời sẽ ban phúc báo.

Kẻ nói, nhìn, làm ác, trong thời gian ban năm,

Một ngày tạo ba nghiệp, trời sẽ giáng họa tai.

Rõ ràng việc họa phúc, do chính mình gây nên,

Thấu rõ đạo lý trên, nên hành Thiên Cảm Ứng

 

Giải nghĩa: 

Bất tiếu: hư hỏng, đáng chê trách.

Chuyện thị phi: chuyện phải quấy

Ngũ Lạp bao gồm: Ngày mồng Một tháng Giêng gọi Thiên Lạp, mồng Năm tháng Năm là Địa Lạp (tiết Đoan Ngọ), mồng Bảy tháng Bảy là Đạo Đức Lạp, mồng Một tháng Mười là Tuế Lạp (Dân Tuế Lạp), mồng Tám tháng Chạp là Hầu Vương (Vương Hầu) Lạp.

Bát tiết là những ngày lập xuân, xuân phân, lập hạ, hạ chí, lập thu, thu phân, lập đông, đông chí.

Ý nói nhân quả công bằng, tơ hào chẳng sai. Nửa cân của người xưa tương đương với 8 lạng (một cân là 16 lạng).

Cẩn dịch: Ban Biên Dịch Tịnh Không Pháp Ngữ.

 

PHẦN HÁN ÂM

CHƯƠNG 1: MINH NGHĨA

Thái Thượng viết: 

Họa phúc vô môn, duy nhân tự triệu.

Thiện ác chi báo, như ảnh tùy hình.

 

CHƯƠNG 2: GIÁM SÁT

Thị dĩ, thiên địa hữu Tư Quá chi Thần,

y nhân sở khinh trọng,

dĩ đoạt nhân toán.

Toán giảm tắc bần hao,

đa phùng ưu hoạn,

nhân giai ố chi,

hình họa tùy chi,

cát khánh tị chi,

ác tinh tai chi,

toán tận tắc tử.

Hựu hữu Tam Thai Bắc Đẩu Thần Quân,

tại nhân đầu thượng,

lục nhân tội ác,

đoạt kỳ kỷ toán.

Hựu hữu Tam Thi Thần tại nhân thân trung,

mỗi đáo Canh Thân nhật,

triếp thướng nghệ Thiên Tào,

ngôn nhân tội quá.

Nguyệt hối chi nhật,

Táo Thần diệc nhiên.

Phàm nhân hữu quá,

đại tắc đoạt kỷ,

tiểu tắc đoạt toán.

Kỳ quá đại tiểu,

hữu sổ bách sự.

Dục cầu trường sinh giả,

tiên tu tỵ chi.

 

CHƯƠNG 3: TÍCH THIỆN

Thị đạo tắc tiến,

phi đạo tắc thoái.

Bất lý tà kính.

Bất khi ám thất.

Tích đức lũy công.

Từ tâm ư vật.

Trung, hiếu, hữu, đễ.

Chính kỷ hóa nhân.

Căng cô tuất quả. 

Kính lão hoài ấu. 

Côn trùng thảo mộc,

do bất khả thương.

Nghi mẫn nhân chi hung.

Lạc nhân chi thiện.

Tế nhân chi cấp.

Cứu nhân chi nguy.

Kiến nhân chi đắc như kỷ chi đắc.

Kiến nhân chi thất như kỷ chi thất.

Bất chương nhân đoản,

bất huyễn kỷ trường.

Át ác dương thiện.

Thôi đa thủ thiểu.

Thụ nhục bất oán.

Thụ sủng nhược kinh.

Thi ân bất cầu báo.

Dữ nhân bất truy hối.

 

CHƯƠNG 4: THIỆN BÁO

Sở vị thiện nhân,

nhân giai kính chi,

thiên đạo hựu chi,

phúc lộc tùy chi,

chúng tà viễn chi,

thần linh vệ chi,

sở tác tất thành,

thần tiên khả ký.

Dục cầu thiên tiên giả,

đương lập nhất thiên tam bách thiện.

Dục cầu địa tiên giả,

đương lập tam bách thiện.

 

CHƯƠNG 5

CHƯ ÁC (PHẦN THƯỢNG)

Cẩu hoặc phi nghĩa nhi động,

bối lý nhi hành,

dĩ ác vi năng,

nhẫn tác tàn hại,

âm tặc lương thiện.

Ám vũ quân thân,

mạn kỳ tiên sinh,

bạn kỳ sở sự,

cuống chư vô thức,

báng chư đồng học.

Hư vu trá  ngụy, 

công  yết  tông  thân, 

cương  cường  bất  nhân,

ngận  lệ  tự dụng,

thị phi bất đang,

hướng bối quai nghi.

Ngược hạ thủ công,

siểm thượng hy chỉ.

Thụ ân bất cảm,

niệm oán bất hưu.

Khinh miệt thiên dân,

nhiễu loạn quốc chính.

Thưởng cập phi nghĩa,

hình cập vô cô,

sát  nhân  thủ  tài, 

khuynh  nhân  thủ  vị, 

tru  hàng  lục  phục.

Biếm chính bài hiền,

lăng cô bức quả,

khí pháp thọ lộ,

dĩ trực vi khúc,

dĩ khúc vi trực,

nhập khinh vi trọng.

Kiến sát gia nộ,

tri quá bất cải,

tri thiện bất vi,

tự tội dẫn tha.

Ung tắc phương thuật.

Sán báng thánh hiền,

xâm lăng đạo đức.

Xạ  phi  trục  tẩu, 

phát  trập kinh  thê, 

điền  huyệt  phúc  sào, 

thương  thai  phá  noãn.

Nguyện nhân hữu thất,

hủy nhân thành công.

Nguy nhân tự an,

giảm nhân tự ích.

Dĩ ác dịch hảo

Dĩ tư phế công.

Thiết nhân chi năng,

tế nhân chi thiện.

Hình nhân chi xú,

kiết nhân chi tư.

Hao nhân hóa tài

Ly nhân cốt nhục.

Xâm nhân sở ái.

Trợ nhân vi phi,

sính chí tác oai,

nhục nhân cầu thắng.

Bại nhân miêu giá.

Phá nhân hôn nhân.

Cẩu phú nhi kiêu.

Cẩu miễn vô sỉ.

Nhận ân thôi quá,

giá họa mại ác.

Cô mãi hư dự.

Bao trữ hiểm tâm.

Tỏa nhân sở trường,

hộ kỷ sở đoản.

Thừa oai bách hiếp,

túng bạo sát thương.

Vô cố tiễn tài.

Phi lễ phanh tể.

Tán khí ngũ cốc.

Lao nhiễu chúng sinh.

Phá nhân chi gia,

thủ kỳ tài bảo.

Quyết thủy phóng hỏa,

dĩ hại dân cư.

Vặn loạn qui mô dĩ bại nhân công.

Tổn nhân khí vật dĩ cùng nhân dụng.

Kiến tha vinh quý nguyện tha lưu biếm,

kiến tha phú hữu nguyện tha phá tán.

Kiến tha sắc mỹ khởi tâm tư chi.

Phụ tha hóa tài nguyện tha thân tử.

Can cầu bất toại tiện sinh chú hận.

Kiến tha thất tiện tiện thuyết tha quá.

Kiến tha thể tướng bất cụ nhi tiếu chi.

Kiến tha tài năng khả xưng nhi ức chi.

 

CHƯƠNG 6

CHƯ ÁC (PHẦN HẠ)

Mai cổ yếm nhân

Dụng dược sát thụ.

Khuể nộ sư phó.

Để xúc phụ huynh.

Cưỡng thủ cưỡng cầu.

Háo xâm háo đoạt,

lỗ lược trí phú.

Xảo trá cầu thiên,

thưởng phạt bất bình.

Dật lạc quá tiết.

Hà ngược kỳ hạ.

Khủng hách ư tha.

Oán thiên vưu nhân.

Ha phong mạ vũ.

Đấu hợp tranh tụng.

Vọng trục bằng đảng.

Dụng thê thiếp ngữ vi phụ mẫu huấn.

Đắc tân vong cố.

Khẩu thị tâm phi.

Tham mạo ư tài,

khi võng kỳ thượng.

Tạo tác ác ngữ.

Sàm hủy bình nhân,

hủy nhân xưng trực,

mạ thần xưng chính.

Khí thuận hiệu nghịch,

bối thân hướng sơ.

Chỉ thiên địa dĩ chứng bỉ hoài,

dẫn thần minh nhi giám ổi sự.

Thí dữ hậu hối,

giả tá bất hoàn.

Phận ngoại doanh cầu,

lực thượng thi thiết.

Dâm dục quá độ.

Tâm độc mạo từ.

Uế thực ủy nhân.

Tả đạo hoặc chúng.

Đoản xích hiệp độ,

khinh xứng tiểu thăng.

Dĩ ngụy tạp chân,

thải thủ gian lợi.

Áp lương vi tiện,

mạn mạch ngu nhân.

Tham lam vô yếm.

Chú trớ cầu trực.

Thị tửu bội loạn.

Cốt nhục phẫn tranh.

Nam bất trung lương,

nữ bất nhu thuận,

bất hòa kỳ thất,

bất kính kỳ phu.

Mỗi háo căng khoa,

thuờng hành đố kỵ.

Vô hạnh ư thê tử,

thất lễ ư cữu cô.

Khinh mạn tiên linh.

Vi nghịch thượng mệnh.

Tác vi vô ích.

Hoài hiệp ngoại tâm.

Tự chú chú tha.

Thiên tăng thiên ái.

Việt tỉnh việt táo,

khiêu thực khiêu nhân.

Tổn tử đọa thai.

Hành đa ẩn tích.

Hối lạp ca vũ.

Sóc đán hào nộ.

Đối bắc thế thóa cập niệu.

Đối táo ngâm vịnh cập khốc,

hựu dĩ táo hỏa thiêu hương,

uế sài tác thực.

Dạ khởi lõa lộ

Bát tiết hành hình.

Thóa lưu tinh,

chỉ hồng nghê,

triếp chỉ tam quang,

cửu thị nhật nguyệt.

Xuân nguyệt liệu liệp.

Đối bắc ác mạ.

Cô cố sát quy đả xà.

 

CHƯƠNG 7: ÁC BÁO

Như  thị  đẳng  tội, 

Tư Mệnh tùy  kỳ  khinh  trọng, 

đoạt  kỳ  kỷ  toán.

Toán tận tắc tử.

Tử hữu dư trái,

nãi ương cập tử tôn.

Hựu chư hoạnh thủ nhân tài giả,

nãi kế kỳ thê tử gia khẩu dĩ đương chi,

tiệm chí tử táng.

Nhược bất tử táng,

tắc hữu thuỷ hỏa đạo tặc,

di vong khí  vật,  tật  bệnh, 

khẩu  thiệt  chư  sự,

dĩ  đương  vọng  thủ  chi  trực.

Hựu uổng sát nhân giả,

thị dịch đao binh nhi tương sát dã.

Thủ phi nghĩa chi tài giả,

thí như lậu bô cứu cơ,

trấm tửu chỉ khát,

phi bất tạm bão,

tử diệc cập chi.

 

CHƯƠNG 8

CHỈ VI (CHỈ RA Ý NGHĨA TINH THÂM VI DIỆU)

Phù tâm khởi ư thiện,

thiện tuy vị vi nhi cát thần dĩ tùy chi.

Hoặc tâm khởi ư ác,

ác tuy vị vi nhi hung thần dĩ tùy chi.

 

CHƯƠNG 9: SÁM HỐI TỘI LỖI

Kỳ hữu tằng hành ác sự,

hậu tự cải hối,

chư ác mạc tác,

chúng thiện phụng hành,

cửu cửu tất hoạch cát khánh,

sở vị chuyển họa vi phúc dã.

 

CHƯƠNG 10: GIỚI ĐỊNH

Cố cát nhân ngữ thiện,

thị thiện, hành thiện,

nhất nhật hữu tam thiện,

tam niên thiên tất giáng chi phúc.

Hung nhân ngữ ác, thị ác, hành ác,

nhất nhật hành tam ác,

tam niên thiên tất giáng chi họa.

Hồ bất miễn nhi hành chi.

🙏 NGHI THỨC SAU KHI ĐỌC KINH, CHÚ

IV. Hậu Nghi: Phổ Nguyện Hồi Hướng

Hành giả chắp tay, đọc lời hồi hướng công đức:

"Con xin đem công đức trì tụng kinh Kinh Sách Tu Tập này, hồi hướng cho:

  1. Cửu huyền thất tổ, nội ngoại tông thân nhiều đời kiếp, nguyện ông bà cha mẹ siêu sinh Tịnh Độ.

  2. Oan gia trái chủ, những chúng sinh con vô tình hay cố ý tổn hại, nguyện hóa giải oán kết, đồng tu thiện nghiệp.

  3. Vong linh thai nhi, các chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn, và thập nhị loại cô hồn nơi đất này, mong tất cả nương nhờ Phật lực, sớm thoát luân hồi.

  4. Gia đình bản thân: Cầu nguyện gia môn hưng thịnh, tai qua nạn khỏi, bệnh tật tiêu trừ, công việc hanh thông. Nguyện cho bản thân con trí tuệ khai mở, tâm bồ đề kiên cố, bền bỉ tu học, tinh tấn không lui sụt."

Phục nguyện: Nguyện khắp thế giới an lành, chúng sinh đồng đăng bỉ ngạn.

Nam Mô A Di Đà Phật. (Lạy 3 lễ rồi lui ra)